Thu không em
.
Xào xạc nỗi nhớ quên
.
Gai góc trần tình
.
Thu khắc khoải
.
Những niềm vui cằn cỗi
.
Không tên..
Lần nữa một mùa đông chờ đợi
Anh có về trong nỗi nhớ
Bụi xóa nhòa một góc phố rêu phong
Anh có nhớ mùa đông
Dây tơ hồng quấn vào lời hẹn
Góc phố mùa đông
Gói nỗi buồn không ai tiễn biệt
Em đi xa
Cỏ tím dần theo cơn gió lạnh
Nỗi buồn từ thủơ vắng chân hoa
Lên núi mà nghe mây trôi
Nghe khúc hát mây trời
Nhà ai đốt bếp mà vương khói,
Hay sương chiều lãng đãng mây trôi..
Ta đứng mà nghe tim nhức nhối
Dọc đường vó ngựa khẽ buông lơi
Đà Lạt ơi
Thương nhớ dần rơi rụng
Sương sẫm đen như mắt một người...
Ta rong ruổi đường xa
Trong giá rét môi khô
Không giữ được niềm vui
Như hoa quỳ rực rỡ sau triền núi
Lơ lửng vàng trong chút mặt trời
Gian nan quá, đi lắp đặt ADSL, hix, chuyện thật như đùa
Gian nan quá, đi lắp đặt ADSL, hix, chuyện thật như đùa
Cái dấu hỏi trong bàn phím nó bị Mát, heh, có lúc biến thành dấu sắc thay vì dấu hỏi, chán quá, rảnh, kể chuyện chơi, chuyện là thế này:
Mấy hôm nay lên lắp cái đường truyền ADSL cho văn phòng mới mở ở Bình Dương, rắc rối, phiền toái là những vấn đề gặp phải đầu tiên
Tuy sử dụng điện thoại trực thuộc sự quản lý của Bưu điện Bình Dương đã nhiều năm nay cho văn phòng ở Thủ Đức. Nhưng tui vẫn không khỏi phiền lòng vì thái độ phục vụ của nhân viên bưu điện mỗi lần có việc cần, ví dụ như:
Khi đường dây điện thoại bị trục trặc, tụi tui gọi điện xin sửa chữa thì ít nhất cũng từ 2 đến 3 ngày, có khi cả tuần liên tục điện thoại nhắc nhở mới có nhân viên đến sửa, lý do duy nhất của họ là: chúng tôi đang bận, hoặc đang thu xếp…
Cách nay gần 3 tuần, tôi có lên bưu điện huyện để làm thủ tục lắp đặt đường truyền ADSL trên cùng một địa chỉ đã đăng ký số điện thoại trước đó, nhân viên trực quầy dường như rất kiệm lời đến mức khó tin mặc dù tôi rất lịch sự hỏi xin một tờ đăng ký dịch vụ này, sau khi nghe tôi hỏi, anh ta không trả lời mà quay sang làm việc với chiếc máy vi tính một lúc lâu, như không cần biết tới sự có mặt của tui, tưởng anh này không nghe thấy, tui nhắc lại : anh làm ơn…, một chú đứng tuổi kế bên nói : tôi còn dư nè cô, lấy xài luôn đi... tôi đành cầm tờ giấy đó để ghi, ghi xong, tôi đưa lại cho người nhân viên này thì anh ta chỉ lo nói chuyện hoặc bắt bẻ với những khách hàng đến sau, nói chuyện với người lớn tuổi mà ăn nói trống không, mất dạy đến thế là cùng,...một điều lạ là anh ta vẫn không nói với tôi và một người thanh niên vào sau tôi một lời??? Người khách này lầm bầm chửi thề bằng tiếng Đan Mạch : Đ.M, sao trên đời này còn tồn tại loại người như thế nhỉ??? thằng chó này ra đường có ngày có người đập bỏ mẹ, làm ăn như con C.., bộ mày tưởng còn mỗi ở đây lắp đặt điện thoại hả..- nói rồi anh ta bỏ đi một nước sau khi lườm cho anh chàng nhân viên kia muốn nổ đom đóm mắt, hix, tui nghĩ thầm :- may cho hắn là vì hắn đang ngồi trong quầy, chứ nếu không, với cái dáng vóc nhỏ thó của gã và sự khiếm nhã ấy cũng đủ để tui áp dụng cái món dollo-chagi hay tuyp- chagi đài quyền đạo (Taekwondo) quật cho gã một trận và dạy cho gã biết thế nào là lễ độ chứ đừng nói là anh chàng to bự chảng kia, anh ta chỉ dùng một tay, chẳng cần quyền cước gì cũng đủ để nhấc gã này lên như một con gián...Tưởng tượng đến cái cảnh gã bị nhấc lên, miệng bai bải van xin mà tui cứ bụm miệng cười, thật là xứng đáng cho gã, ... Sau khi những người khách kia ra về anh nhân viên quèn “ khả kính” kia cầm tờ đăng ký của tôi và thay đổi hẳn thái độ khi biết tôi làm thủ tục đăng ký cho công ty chứ không phải cho cá nhân, và tui là giám đốc …
Ngay buổi chiều tôi nhận được lời mời mua Modume của một người phụ nữ xa lạ qua điện thoại, ái chà chà, có đường dây đen à nghen ... sau khi tôi trả lời rằng chúng tôi không cần mua Modume bởi vì đã có sẵn, người phụ nữ này cúp máy ngay một cách bất lịch sự, sau đó đích thân tôi có lên bưu điện một vài lần để hoàn tất các thủ tục mà theo tôi nghỉ, nếu sử dung dịch vụ cộng thêm trên cùng một địa chỉ thì thủ tục sẽ được giảm thiểu ở mức thấp nhất có thể, bởi vì không một ai tự dưng đóng tiền để sử dụng dịch vụ trong khi không có nhu cầu, trong khi doanh nghiệp của tui luôn đóng tiền cước phí đầy đủ và chưa bao giờ nợ tiền Bưu điện lấy một ngày, nhưng thủ tục thì vẫn nhiêu khê, rườm rà, thậm chí khi người nhân viên bưu điện này nhập sai địa chỉ, khiến tui đi lại nhiều lần, ôi thật là bực bội, chờ đợi nhiều ngày, nhưng anh ta vẫn giữ thái độ bất lịch sự ấy và không hề xin lỗi tôi một lời, sau khi gặp quá nhiều phiền toái, tui đã phải để cho nhân viên mang con dấu đến kèm theo giấy giói thiệu của giám đốc để có thể làm các thủ tục cần thiết, nhân viên bưu điện vẫn cố tình gây khó dễ về thủ tục, điều mà chưa hề xảy ra khi tôi thử đi đăng ký dịch vụ từ nhà cung cấp: Vietel cho gia đình và công ty của em tôi để tìm hiểu về dịch vụ và Speed của hãng này -nhân viên của nhà cung cấp kể trên có thái độ phục vụ rất tận tình, hậu mãi chu đáo, hư hỏng được sửa chữa chậm nhất 1 ngày sau khi thông báo, đăng ký lắp đặt chậm nhất là 2 ngày, thủ tục giản hoá ở mức tối đa, nhanh gọn, nhiệt tình, lịch sự là những gì tôi cảm nhận được từ nhà cung cấp này, có lần tôi thông báo đường dây điện thoại bị hỏng vì hoàn toàn mất tín hiệu, sau đó khoảng 1 giờ, nhân viên Vietel đã có mặt, nhưng lỗi do chuột cắn đứt dây trên mái nhà, anh nhân viên này leo ngay lên mái nhà, kiểm tra và thay mới dây cho chúng tôi một cách nhanh chóng và nhiệt tình…
Hiện tại, nghe nói lên bưu điện khu vực khác, không phải địa bàn mình đang lắp đặtmà hỏi về tình hình Adsl..??? , tôi đã quá ngán ngẩm và cảm thấy ân hận vì đã đăng ký lắp đặt Adsl của nhà cung câp VNPT , vì vậy, thứ 2 vừa rồi, tui đã quyết định sẽ rút lại tiền để đăng ký tại 1 trong 2 nhà cung cấp Vietel để đổi lấy sự hài lòng từ những dịch vụ cuả ho, dù tôi không chắc là mình sẽ không gặp sự khó dễ từ nhân viên VNPT về việc ruút lại tiền hay không , nhưng chắc chắn tôi sẽ cạch đến già và rút ra 1 kinh nghiệm nhớ đời rằng : -Mặc dù trong thương trường khốc liệt cạnh tranh gay gắt như thế, vẫn không nên tin rằng ở bất kỳ nơi đâu mình cũng sẽ nhận được một loai dịch vụ tốt như nhau, hoặc chỉ có thể tốt hơn, hoặc không bao giờ có dịch vụ tồi, mà còn phải bắt buộc tin rằng có cả những nơi trên cả tệ hại như dịch vụ của Bưu điện BD kể trên..
Thiết nghĩ nhà nước đã cải cách hành chính, và cán bộ cần phải làm việc trên tinh thần vì nhân dân phục vụ đã được áp dụng rất nhiều , đơn cử như tại Công An các quận trong thành phố HCM, kho bac, cục thuế tỉnh, phòng Xuất nhập cảnh CA Tp HCM, các nhân viên trực tổng đài 1080, nhựng nơi ấy họ còn bận đến bao nhiêu nhưng họ luôn giữ cho mình một phong cách làm việc chuyên nghiệp, hiện đại, vừa khiến cho khách hàng cảm nhận được nét văn minh trong văn hoá giao tiếp của họ, vừa mềm dẻo và lịch sự, nhanh chóng, hoặc sẵn sàng hướng dẫn mọi thủ tục cần thiết cho khách hàng (1 lần, nhưng rất đầy đủ thông tin), giảm bớt đi lại và chi phí cho người dân, vậy tại sao ở những nơi văn minh như thế nay van còn tồn tại một số người làm việc theo kiểu lạc hậu gây nhiều bất mãn cho khách hàng đến vậy?
Chắc hẳn đã từng có rất nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng không phải ai cũng có đủ thời gian để viết lên bức xúc của mình, nhưng, nếu tui không lên tiếng? Những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt này sẽ vẫn ngang nhiên tồn tại bất chấp sự không hài lòng từ phía khách hàng.Thiết nghĩ, những phần tử làm trì trệ tốc độ phát triển của xã hội đang trong thời kỳ hội nhập và đi lên không thể tồn tại một cách nghiễm nhiên như thế, không hiểu các vị quan chức trong ngành có bao giờ đi thị sát để đánh giá chất lượng làm việc của nhân viên thuộc cấp một cách đúng đắn bao giờ chưa? Nếu có một sự cải cách nghiêm túc, tôi tin rằng số lượng khách hàng bỏ đi tìm các nhà cung cấp khác sẽ ít hơn rất nhiều thay vì bỏ đi hàng loạt như hiện nay, không hiểu sao trong khi Tổng cục bưu điện đang cố gắng giữ vị trí số một trong lòng người tiêu dùng thì một vài bộ phận nhân viên vẫn ngang nhiên phá hoại công sức xây dựng thương hiệu cho sản phẩm từ nỗ lực phía tổng công ty, theo kiểu :- cha chung không ai khóc…Vậy thì , tại sao Tổng cục bưu điện nói chung và Bưu điện tỉnh Bình Dương nói riêng khôâng kỷ luật nghiêm túc hoặc thử dũng cảm để loại bỏ những con sâu làm rầu nồi canh này cho người dân được nhờ?
Sợ nhân viên của tui đến phòng đăng ký để rút tiền lại thì không nhận được sự đáp lễ tốt lành, tôi đích thân một lần nữa, nào, bây giờ thì hãy xem chuyện diễn biến như thế nào nào : Chào anh, tôi đến để rút lại tiền đăng ký lắp đặt ADSL..
- Gì cơ? -Anh ta tỏ vẻ ngơ ngác con nai vàng
- Tôi muốn rút lại tiền- Tôi gằn giọng, nhấn mạnh
- Sao lại thế ạ?
- Sao à? Để tôi thử lên hỏi ông Hồng Thanh xem các anh làm ăn như thế thì có cần phải tiếp tục không nghen?
- Thôi chị ơi ( một người nhân viên khác ra tiếp lời, có gì cho tụi này xin lỗi, tụi này tới lắp ngay cho chị, tại bữa trước có tới lắp nhưng không thấy chị ở văn phòng nên không lấy được Modume
- Các anh nói vậy mà nghe được à? Xin lỗi các anh nhé, thời gian của tôi là để làm ăn, chứ không phải là ngồi một chỗ để chờ xem hôm nay hay ngày mai có ai tới không nhỉ? Làm gì có chuyện ấy? Còn đến mà không gặp tôi, đó là lỗi tại các anh, các anh ngâm cả tháng trời, sau đó muốn tới lúc nào thì tới à? Xin nói rõ cho các anh biết là tui rất bận, ai muốn gặp cũng đều phải hẹn trước, ok?
Bà trưởng phòng chạy ra:
- Thôi mà chị, để các cậu ấy tới làm ngay cho chị nhé.., mấy thằng này làm ăn kiểu gì kỳ cục quá, chị thông cảm để em kiểm điểm...
- Không lắp đặt gì nữa cả, xin lỗi chị, mấy anh này làm ăn thế này rồi tới lúc báo hư hỏng, sự cố thì có lẽ mấy công mất việc của tụi tui quá, đi mua bán làm ăn mà giống như tui đang phải đi xin xỏ không bằng, năm ngoái tui muốn gặp anh Thanh, giám đốc bưu điện để làm cái hộp thư thông tin giải trí cũng không đến nỗi khó khăn như vậy, thôi không nói nhiều nữa, giải quyết cho tui còn về, tài xế đang đợi, còn nếu các vị không giải quyết là tui đi về à nghen, tôi mà đi về là chỉ có lớn chuyện thôi đó...
- Thôi, đây chị ơi, chị nhận tiền đi ạ, vâng, đấy chị ký vào đấy, dạ cám ơn chị ạ, dạ,chào chị ạ... ( Oái, cái thằng oắt con kiệm lời đây sao?)
- Cho tụi em xin lỗi nha chị...
Hahahahaha, mát lòng mát dạ quá, thấy chưa, nhẹ không ưa, ưa nặng, chẳng biết có chừa không nữa,...
Đổi qua Viet tel, trời ạ, báo buổi chiều hôm trước, sáng hôm sau đã có mặt, trong ngày đã lắp đặt xong hoàn chỉnh, lắp đặt xong có cô nhận viên trẻ gọi đến handphone:
-Dạ, em chào chị, Viettel vừa lắp đặt xong cho chị dịch vụ ADSL, xin chị vui lòng cho biết chị có hài lòng không ạ, nhân viên Viettel làm việc có nhiệt tình không chị?, nếu có gì cần phản ánh xin chị cứ điện thoại tới tổng đài để thông báo, tụi em sẽ xem xét và giải quýêt trong vòng không quá 24h, cảm ơn chị rất nhiều...
- Đấy, có thế chứ, mấy ông nhân viện quèn VNPT ơi, mở to mắt ra mà xem thiên hạ người ta làm ăn, nhé!!! Nhục cái mặt thiệt, xấu mặt ban đại diện tổng công ty bưu chính viễn thông Việt nam vì có mấy thứ rác rưởi vô văn hóa ấy cứ mãi tại ngọa để tiếp khách...
Bó tay
Gian nan quá, đi lắp đặt ADSL, hix, chuyện thật như đùa
Gian nan quá, đi lắp đặt ADSL, hix, chuyện thật như đùa
Cái dấu hỏi trong bàn phím nó bị Mát, heh, có lúc biến thành dấu sắc thay vì dấu hỏi, chán quá, rảnh, kể chuyện chơi, chuyện là thế này:
Mấy hôm nay lên lắp cái đường truyền ADSL cho văn phòng mới mở ở Bình Dương, rắc rối, phiền toái là những vấn đề gặp phải đầu tiên
Tuy sử dụng điện thoại trực thuộc sự quản lý của Bưu điện Bình Dương đã nhiều năm nay cho văn phòng ở Thủ Đức. Nhưng tui vẫn không khỏi phiền lòng vì thái độ phục vụ của nhân viên bưu điện mỗi lần có việc cần, ví dụ như:
Khi đường dây điện thoại bị trục trặc, tụi tui gọi điện xin sửa chữa thì ít nhất cũng từ 2 đến 3 ngày, có khi cả tuần liên tục điện thoại nhắc nhở mới có nhân viên đến sửa, lý do duy nhất của họ là: chúng tôi đang bận, hoặc đang thu xếp…
Cách nay gần 3 tuần, tôi có lên bưu điện huyện để làm thủ tục lắp đặt đường truyền ADSL trên cùng một địa chỉ đã đăng ký số điện thoại trước đó, nhân viên trực quầy dường như rất kiệm lời đến mức khó tin mặc dù tôi rất lịch sự hỏi xin một tờ đăng ký dịch vụ này, sau khi nghe tôi hỏi, anh ta không trả lời mà quay sang làm việc với chiếc máy vi tính một lúc lâu, như không cần biết tới sự có mặt của tui, tưởng anh này không nghe thấy, tui nhắc lại : anh làm ơn…, một chú đứng tuổi kế bên nói : tôi còn dư nè cô, lấy xài luôn đi... tôi đành cầm tờ giấy đó để ghi, ghi xong, tôi đưa lại cho người nhân viên này thì anh ta chỉ lo nói chuyện hoặc bắt bẻ với những khách hàng đến sau, nói chuyện với người lớn tuổi mà ăn nói trống không, mất dạy đến thế là cùng,...một điều lạ là anh ta vẫn không nói với tôi và một người thanh niên vào sau tôi một lời??? Người khách này lầm bầm chửi thề bằng tiếng Đan Mạch : Đ.M, sao trên đời này còn tồn tại loại người như thế nhỉ??? thằng chó này ra đường có ngày có người đập bỏ mẹ, làm ăn như con C.., bộ mày tưởng còn mỗi ở đây lắp đặt điện thoại hả..- nói rồi anh ta bỏ đi một nước sau khi lườm cho anh chàng nhân viên kia muốn nổ đom đóm mắt, hix, tui nghĩ thầm :- may cho hắn là vì hắn đang ngồi trong quầy, chứ nếu không, với cái dáng vóc nhỏ thó của gã và sự khiếm nhã ấy cũng đủ để tui áp dụng cái món dollo-chagi hay tuyp- chagi đài quyền đạo (Taekwondo) quật cho gã một trận và dạy cho gã biết thế nào là lễ độ chứ đừng nói là anh chàng to bự chảng kia, anh ta chỉ dùng một tay, chẳng cần quyền cước gì cũng đủ để nhấc gã này lên như một con gián...Tưởng tượng đến cái cảnh gã bị nhấc lên, miệng bai bải van xin mà tui cứ bụm miệng cười, thật là xứng đáng cho gã, ... Sau khi những người khách kia ra về anh nhân viên quèn “ khả kính” kia cầm tờ đăng ký của tôi và thay đổi hẳn thái độ khi biết tôi làm thủ tục đăng ký cho công ty chứ không phải cho cá nhân, và tui là giám đốc …
Ngay buổi chiều tôi nhận được lời mời mua Modume của một người phụ nữ xa lạ qua điện thoại, ái chà chà, có đường dây đen à nghen ... sau khi tôi trả lời rằng chúng tôi không cần mua Modume bởi vì đã có sẵn, người phụ nữ này cúp máy ngay một cách bất lịch sự, sau đó đích thân tôi có lên bưu điện một vài lần để hoàn tất các thủ tục mà theo tôi nghỉ, nếu sử dung dịch vụ cộng thêm trên cùng một địa chỉ thì thủ tục sẽ được giảm thiểu ở mức thấp nhất có thể, bởi vì không một ai tự dưng đóng tiền để sử dụng dịch vụ trong khi không có nhu cầu, trong khi doanh nghiệp của tui luôn đóng tiền cước phí đầy đủ và chưa bao giờ nợ tiền Bưu điện lấy một ngày, nhưng thủ tục thì vẫn nhiêu khê, rườm rà, thậm chí khi người nhân viên bưu điện này nhập sai địa chỉ, khiến tui đi lại nhiều lần, ôi thật là bực bội, chờ đợi nhiều ngày, nhưng anh ta vẫn giữ thái độ bất lịch sự ấy và không hề xin lỗi tôi một lời, sau khi gặp quá nhiều phiền toái, tui đã phải để cho nhân viên mang con dấu đến kèm theo giấy giói thiệu của giám đốc để có thể làm các thủ tục cần thiết, nhân viên bưu điện vẫn cố tình gây khó dễ về thủ tục, điều mà chưa hề xảy ra khi tôi thử đi đăng ký dịch vụ từ nhà cung cấp: Vietel cho gia đình và công ty của em tôi để tìm hiểu về dịch vụ và Speed của hãng này -nhân viên của nhà cung cấp kể trên có thái độ phục vụ rất tận tình, hậu mãi chu đáo, hư hỏng được sửa chữa chậm nhất 1 ngày sau khi thông báo, đăng ký lắp đặt chậm nhất là 2 ngày, thủ tục giản hoá ở mức tối đa, nhanh gọn, nhiệt tình, lịch sự là những gì tôi cảm nhận được từ nhà cung cấp này, có lần tôi thông báo đường dây điện thoại bị hỏng vì hoàn toàn mất tín hiệu, sau đó khoảng 1 giờ, nhân viên Vietel đã có mặt, nhưng lỗi do chuột cắn đứt dây trên mái nhà, anh nhân viên này leo ngay lên mái nhà, kiểm tra và thay mới dây cho chúng tôi một cách nhanh chóng và nhiệt tình…
Hiện tại, nghe nói lên bưu điện khu vực khác, không phải địa bàn mình đang lắp đặtmà hỏi về tình hình Adsl..??? , tôi đã quá ngán ngẩm và cảm thấy ân hận vì đã đăng ký lắp đặt Adsl của nhà cung câp VNPT , vì vậy, thứ 2 vừa rồi, tui đã quyết định sẽ rút lại tiền để đăng ký tại 1 trong 2 nhà cung cấp Vietel để đổi lấy sự hài lòng từ những dịch vụ cuả ho, dù tôi không chắc là mình sẽ không gặp sự khó dễ từ nhân viên VNPT về việc ruút lại tiền hay không , nhưng chắc chắn tôi sẽ cạch đến già và rút ra 1 kinh nghiệm nhớ đời rằng : -Mặc dù trong thương trường khốc liệt cạnh tranh gay gắt như thế, vẫn không nên tin rằng ở bất kỳ nơi đâu mình cũng sẽ nhận được một loai dịch vụ tốt như nhau, hoặc chỉ có thể tốt hơn, hoặc không bao giờ có dịch vụ tồi, mà còn phải bắt buộc tin rằng có cả những nơi trên cả tệ hại như dịch vụ của Bưu điện BD kể trên..
Thiết nghĩ nhà nước đã cải cách hành chính, và cán bộ cần phải làm việc trên tinh thần vì nhân dân phục vụ đã được áp dụng rất nhiều , đơn cử như tại Công An các quận trong thành phố HCM, kho bac, cục thuế tỉnh, phòng Xuất nhập cảnh CA Tp HCM, các nhân viên trực tổng đài 1080, nhựng nơi ấy họ còn bận đến bao nhiêu nhưng họ luôn giữ cho mình một phong cách làm việc chuyên nghiệp, hiện đại, vừa khiến cho khách hàng cảm nhận được nét văn minh trong văn hoá giao tiếp của họ, vừa mềm dẻo và lịch sự, nhanh chóng, hoặc sẵn sàng hướng dẫn mọi thủ tục cần thiết cho khách hàng (1 lần, nhưng rất đầy đủ thông tin), giảm bớt đi lại và chi phí cho người dân, vậy tại sao ở những nơi văn minh như thế nay van còn tồn tại một số người làm việc theo kiểu lạc hậu gây nhiều bất mãn cho khách hàng đến vậy?
Chắc hẳn đã từng có rất nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng không phải ai cũng có đủ thời gian để viết lên bức xúc của mình, nhưng, nếu tui không lên tiếng? Những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt này sẽ vẫn ngang nhiên tồn tại bất chấp sự không hài lòng từ phía khách hàng.Thiết nghĩ, những phần tử làm trì trệ tốc độ phát triển của xã hội đang trong thời kỳ hội nhập và đi lên không thể tồn tại một cách nghiễm nhiên như thế, không hiểu các vị quan chức trong ngành có bao giờ đi thị sát để đánh giá chất lượng làm việc của nhân viên thuộc cấp một cách đúng đắn bao giờ chưa? Nếu có một sự cải cách nghiêm túc, tôi tin rằng số lượng khách hàng bỏ đi tìm các nhà cung cấp khác sẽ ít hơn rất nhiều thay vì bỏ đi hàng loạt như hiện nay, không hiểu sao trong khi Tổng cục bưu điện đang cố gắng giữ vị trí số một trong lòng người tiêu dùng thì một vài bộ phận nhân viên vẫn ngang nhiên phá hoại công sức xây dựng thương hiệu cho sản phẩm từ nỗ lực phía tổng công ty, theo kiểu :- cha chung không ai khóc…Vậy thì , tại sao Tổng cục bưu điện nói chung và Bưu điện tỉnh Bình Dương nói riêng khôâng kỷ luật nghiêm túc hoặc thử dũng cảm để loại bỏ những con sâu làm rầu nồi canh này cho người dân được nhờ?
Sợ nhân viên của tui đến phòng đăng ký để rút tiền lại thì không nhận được sự đáp lễ tốt lành, tôi đích thân một lần nữa, nào, bây giờ thì hãy xem chuyện diễn biến như thế nào nào : Chào anh, tôi đến để rút lại tiền đăng ký lắp đặt ADSL..
- Gì cơ? -Anh ta tỏ vẻ ngơ ngác con nai vàng
- Tôi muốn rút lại tiền- Tôi gằn giọng, nhấn mạnh
- Sao lại thế ạ?
- Sao à? Để tôi thử lên hỏi ông Hồng Thanh xem các anh làm ăn như thế thì có cần phải tiếp tục không nghen?
- Thôi chị ơi ( một người nhân viên khác ra tiếp lời, có gì cho tụi này xin lỗi, tụi này tới lắp ngay cho chị, tại bữa trước có tới lắp nhưng không thấy chị ở văn phòng nên không lấy được Modume
- Các anh nói vậy mà nghe được à? Xin lỗi các anh nhé, thời gian của tôi là để làm ăn, chứ không phải là ngồi một chỗ để chờ xem hôm nay hay ngày mai có ai tới không nhỉ? Làm gì có chuyện ấy? Còn đến mà không gặp tôi, đó là lỗi tại các anh, các anh ngâm cả tháng trời, sau đó muốn tới lúc nào thì tới à? Xin nói rõ cho các anh biết là tui rất bận, ai muốn gặp cũng đều phải hẹn trước, ok?
Bà trưởng phòng chạy ra:
- Thôi mà chị, để các cậu ấy tới làm ngay cho chị nhé.., mấy thằng này làm ăn kiểu gì kỳ cục quá, chị thông cảm để em kiểm điểm...
- Không lắp đặt gì nữa cả, xin lỗi chị, mấy anh này làm ăn thế này rồi tới lúc báo hư hỏng, sự cố thì có lẽ mấy công mất việc của tụi tui quá, đi mua bán làm ăn mà giống như tui đang phải đi xin xỏ không bằng, năm ngoái tui muốn gặp anh Thanh, giám đốc bưu điện để làm cái hộp thư thông tin giải trí cũng không đến nỗi khó khăn như vậy, thôi không nói nhiều nữa, giải quyết cho tui còn về, tài xế đang đợi, còn nếu các vị không giải quyết là tui đi về à nghen, tôi mà đi về là chỉ có lớn chuyện thôi đó...
- Thôi, đây chị ơi, chị nhận tiền đi ạ, vâng, đấy chị ký vào đấy, dạ cám ơn chị ạ, dạ,chào chị ạ... ( Oái, cái thằng oắt con kiệm lời đây sao?)
- Cho tụi em xin lỗi nha chị...
Hahahahaha, mát lòng mát dạ quá, thấy chưa, nhẹ không ưa, ưa nặng, chẳng biết có chừa không nữa,...
Đổi qua Viet tel, trời ạ, báo buổi chiều hôm trước, sáng hôm sau đã có mặt, trong ngày đã lắp đặt xong hoàn chỉnh, lắp đặt xong có cô nhận viên trẻ gọi đến handphone:
-Dạ, em chào chị, Viettel vừa lắp đặt xong cho chị dịch vụ ADSL, xin chị vui lòng cho biết chị có hài lòng không ạ, nhân viên Viettel làm việc có nhiệt tình không chị?, nếu có gì cần phản ánh xin chị cứ điện thoại tới tổng đài để thông báo, tụi em sẽ xem xét và giải quýêt trong vòng không quá 24h, cảm ơn chị rất nhiều...
- Đấy, có thế chứ, mấy ông nhân viện quèn VNPT ơi, mở to mắt ra mà xem thiên hạ người ta làm ăn, nhé!!! Nhục cái mặt thiệt, xấu mặt ban đại diện tổng công ty bưu chính viễn thông Việt nam vì có mấy thứ rác rưởi vô văn hóa ấy cứ mãi tại ngọa để tiếp khách...
Bó tay
Sometimes people come into your life and you know right away that they were meant to be there ... to serve some sort of purpose, teach you a lesson or help you to figure out who you are or who you want to become. You never know who these people may be but you lock eyes with them, you know they will affect your life in some profound way.
گاهي افرادي قدم به زندگي تو ميگذارند و تو دقيقن ميدوني که چرا اونجا هستند
. چون بايد چيزي به ياد بدند يا کمکي
بکنند. تو دقيقا نمي دوني اونها کي هستند ولي چشمتو به چشمهاشون ميدوزي و مي دوني
که توي زندگيت اثر مي گذارند.
And sometimes things happen to you at the time that may seem horrible, painful and unfair, but in reflection you realize that without overcoming those obstacles you would never realize your potential, strength or power of your heart.
گاهي اتفاقهاي دردناک و پر از غم در زندگيت پيش مي ياد که پر از بي عدالتي هست ولي در اين مشکلات تو به توانايي ها - ظرفيت و قدرت عشق موجود در قلبت پي مي بري.
Everything happens for a reason. Nothing happens by chance or by means of luck. Illness, love, lost moments of true greatness and sheer stupidity all occur to test limits of your soul.
هر اتفاقي دليلي داره . هيچ چيز اتفاقي نيست و يا شانسي نيست . بيماري - لحظات از دست دادن عشق يا حتي اتفاقات احمقانه همه و همه براي سنجش ظرفيت تو اتفاق وي افته .
Without these small tests, life would be like a smoothly paved, straight, flat road to nowhere safe and comfortable but dull and utterly pointless.
بدون اين اتفاق ها زندگي به يک شاه راه صاف و هموار و بدون دق دقه مي مونه که ممکنه راحت به نظر بياد ولي کسل کننده مي شه .
The people you meet affect your life. The successes and downfalls that you experience can create whom you are, and the bad experiences can be learned from. In fact they are probably the most poignant and important ones. If someone hurts you, betrays you or breaks you or breaks your heart, forgive them because they have helped you learn about trust and the importance of being cautions to whom you open your heart.
انسانهايي که ملاقات مي کني در زندگي تو اثر دارند . پيروزي ها و شکست ها که تو تجربه مي کني مي تونه بزرگترين درس ها باشه که مي شه ازش ياد گرفت . اگر کسي به تو خيانت کرد يا قلبتو شکوند يا بدي به تو کرد ببخشش چون اون به تو اهميت صداقت رو ياد داده و قلبتو باز کرده به روي يکي از حقايق زندگي .
If someone loves you, love them back unconditionally, not only because they love you, but also because they are teaching you to love and open your heart and eyes to little things. Make every day count. Appreciate everything that you possibly can, for you may never experience it again.
اگر کسي دوستت داره بدون قيد و شرط دوستش داشته باش نه فقط به اين خاطر که دوستت داشته بلکه به اين خاطر که قلب و چشم تورو به نکات ريز زندگي باز کرده
Talk to people whom you have never talked to before, and actually listen. Let yourself fall in love, break free and set your sights high. Hold you head up because you have every right to.
با کساني که تا حال صحبت نکردي حرف بزن - و به دقت بهشون گوش کن . بذار به
راحتي دل ببندي و راحت رهاشون کني
سرت رو بالا بگير و بدون که تو انساني هستي که حق هر کاري رو داري
Tell yourself you are a great individual and believe in yourself, for if you dont believe in yourself, no one else will believe in you.
به خودت بگو که يک فرد منحصر به فرد هستي و خودت رو باور کن چون اگر خودت رو باور نداشته باشي هيچ کسي تورو باور نمي کنه
Create you own life and then go out and live it.
Share this with whom you believe has made a difference in your life!
If you take your eyes off your goals, all you see is obstacles.
اگر چشم از اهدافت برداري هر چيز مي بيني مانع و سد راه است
Đêm Sài Gòn
Bốn phía đèn lên
Ai chờ ai
Lời hẹn chiều cuối phố
Mắt buồn tênh...dõi bóng người không đến,
Đêm lạc điệu
Phố bỗng hóa dài thênh,
Sương khuya lạnh
Tóc đẫm hạt long lanh,
Bờ vai nhỏ
Đã rung theo tiếng nấc,
Nghẹn ngào đêm...
.
Kìa những đôi tình nhân trên phố quen, bàn chân ta vẫn bước
Tiếng chổi tre lạc lõng bên đường
Tiếng lách cách của những người tẩm quất
Tiếng lóc cóc khắp nẻo đường mì gõ....
Thênh thang...
.
Đêm Sài Gòn,
Những vũ điệu Valse
Kẻ quay cuồng, người nhọc nhằn cuối phố,
Kẻ ăn đêm, người thức bán giữa khuya
Những âm thanh quyện vào nhau từ ngõ
Giữa Sài Gòn, ngày cũng vẫn như đêm
.
Chiều thứ bảy góc Đức Bà- Nguyễn Huệ
Những con chiên đứng ngoan đạo thỉnh cầu
Tràn đường phố.. một niềm tin siêu nhiên
Cõi tâm linh chợt rực rỡ muôn màu
Người hái lộc, người rì rầm trước Chúa
Người sám hối, kẻ ăn năn muộn màng...
.
Chiều Sài Gòn
Lúc phố sắp đèn lên
Chợt thèm nghe một tiếng dương cầm
Em có thích Piano café?
Hay ta ghé quán Dương Cầm góc phố
Cùng hòa tấu giữa đời nhạc Trịnh
Thả mình vào một góc khuất trầm tư...?
.
Sài Gòn phố cũng vẫn như xưa,
Vẫn ồn ào, đèn, cờ, hoa rực rở...
Vẫn có những phố phường giữ nguyên một thuở
Vẫn giữ cho ta những góc cũ, riêng mình.....
Cháu đẹp quá, đó là câu chào đầu tiên của một người hàng
xóm mới, nơi mà mình vừa dời văn phòng đến, mình mỉm cười, lạ thật, phát ngại
lên mất thôi, bà ấy cứ nhìn trộm mình , và sang phụ dọn dẹp lăng xăng với đám
nhân viên, đoạn, bà hỏi:
- Cháu sống ở nứơc ngoài mới về nước mở công ty hả?
- Dạ không, công ty con thành lập từ 2001 lận, thím àh
Bà lại nói:
- Chặc, mới thấy đó, tướng coi đã thiệt đó chớ, mới bây nhiêu tuổi mà đã là
giám đốc, sướng thiệt, trờy ơi coi kìa, đi cái guốc cao như vậy mà không sợ té hả,
dễ tới 10 phân, chặc, ..., vậy cưng có nhiều bồ không?
Dạ, con hổng ham ba vụ đó thím ơi, con thích
sống tự do hơn- chết chửa, bả nói chuyện thiệt thà thấy ớn
- Ưà, có lẽ vậy, cưng hổng muốn, chớ cưng mà muốn thì có mà đuổi đi không hết
hen- bà gật gù
- Dạ, con hổng nghĩ vậy đâu, con thấy con cũng bình thường thôi mà thím
- Sao mà khiêm tốn thế con, con gái đẹp là có phước lắm đó
- Con thấy nét của thím cũng đẹp thiệt đó, ngày xưa chắc thím cũng đẹp lắm phải
không thím? mình vừa luôn tay bài trí văn phòng vừa tiếp chuyện
- Ôi dào, bà già rồi mà đẹp cái gì, mà này, sao không cặp với mấy thằng chuyên
gia? tụi nó giàu lắm, ở đây có mấy đứa lên đời luôn đó, mà tụi nó xấu hoắc àh,
cỡ khôn ngoan , vừa đẹp, vừa khéo léo như bây, chắc là khối thằng chết mê chết
mệt..
- Nghe bả nói mình mệt thiệt...
- Con hổng có ưa chuyên gia thím ơi, bạn con người nứoc ngoài nhiều lắm, họ làm
chủ không hà, mà tại cái số con chưa tới, tự do chả khỏe hơn hả thím, muốn đi
giờ nào thì đi, thích về giờ nào thì về, lấy chồng xong chỉ nội lo cơm nước đã
hết ngày
- Sao cái gì cũng đẹp thế này nhỉ, bà cứ trầm trồ trước những món đồ trang trí
phòng, cái đèn này đẹp quá hả cưng, cưng mua ở đâu vậy, mắc tiền lắm hả?
- Cái này con mua ở Hội An đó thím, cũng hổng có mắc, khoảng 200 thôi thím à
- Ôi, thích thế nhỉ, ồ, cái cuốn sách dạy nấu ăn này hay quá ta ơi, cho thím
coi chút nghen
- Con cũng ít nấu nướng lắm, với lại những món đó con biết cả rồi, biếu thím
luôn đó, thím Hai
Bà sung sướng cười rất tươi cảm ơn và cáo lui:- Cảm ơn nghe con, mày rộng rãi
và tốt bụng quá, đẹp cả người cả nết, thôi giờ thím về nghen, cho tụi bây dọn
dẹp, chớ tao ở đây làm tụi bay bận thêm, cần gì cứ hú một tiếng, thím hoặc chú
luôn có mặt ở nhà, tụi tao phụ giúp cho, có cần lên công an làm thủ tục giấy tờ
gì thì cứ nói chú, ổng làm cho, ổng làm trên phường mà, giấy tờ gì cũng qua,
nhanh gọn lắm
- Dạ, cho con cám ơn thím Hai trước...
Bà phẩy tay:
- Có gì đâu, trước lạ sau quen thôi mà, thôi, thím về nghen....
Phù.....
Thiên thu buông chén rượu nồng
Bóng tùng mải miết, bụi hồng xác xơ
Trời buồn nức nở cơn mưa
Ta đi tìm chính hồn ta... vô chừng...
.
Xa rồi một tiếng thinh không
Chân đi mải miết, chờ mong được gì?
Bâng khuâng trong cõi từ bi
Cửa thiền chốn Phật, hỏi gì hôm nay?
.
Lạc loài giữa tiếng mưa bay
Chùn chân giữa những lệ cay nhân tình
Trăng lên cho gió vẽ hình
Ta đi cho tiếng lòng mình lang thang…
Thiên thu buông chén rượu nồng
Bóng tùng mải miết, bụi hồng xác xơ
Trời buồn nức nở cơn mưa
Ta đi tìm chính hồn ta... vô chừng...
.
Xa rồi một tiếng thinh không
Chân đi mải miết, chờ mong được gì?
Bâng khuâng trong cõi từ bi
Cửa thiền chốn Phật, hỏi gì hôm nay?
.
Lạc loài giữa tiếng mưa bay
Chùn chân giữa những lệ cay nhân tình
Trăng lên cho gió vẽ hình
Ta đi cho tiếng lòng mình lang thang…
Thiên thu buông chén rượu nồng
Bóng tùng mải miết, bụi hồng xác xơ
Trời buồn nức nở cơn mưa
Ta đi tìm chính hồn ta... vô chừng...
.
Xa rồi một tiếng thinh không
Chân đi mải miết, chờ mong được gì?
Bâng khuâng trong cõi từ bi
Cửa thiền chốn Phật, hỏi gì hôm nay?
.
Lạc loài giữa tiếng mưa bay
Chùn chân giữa những lệ cay nhân tình
Trăng lên cho gió vẽ hình
Ta đi cho tiếng lòng mình lang thang…